Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngoại tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngoại tình. Hiển thị tất cả bài đăng

Chị đã phản bội anh như thế...


Chị định quay lui, nhưng anh đã choàng tay qua vòng eo chị. Khi cánh cửa vừa khép lại, anh ôm riết chị vào người, chị như bị cuốn đi trong cơn mê đắm với người tình.

Đã không biết bao nhiêu lần rồi, chị không thể làm chủ được mình như thế.

Họ quen biết nhau gần hai năm nay. Chị là một phụ nữ có học, thông minh, thành đạt. Hoàn cảnh oái oăm đã đưa họ đến bên nhau. Trong một lần uống rượu say, chồng chị gây tai nạn cho anh. Vì điều kiện vợ anh ở xa, không có người thân thích ở gần nên chị phải thường xuyên vào viện chăm sóc anh.

Lúc đầu chị làm mọi việc chỉ vì vợ chồng chị cảm thấy có lỗi và phải có trách nhiệm với anh. Những lúc chăm sóc ăn uống, tắm giặt, nâng lên đỡ xuống cho người đau, chị đều rất dịu dàng, chu đáo. Thuốc men đảm bảo cùng với sự chăm sóc cẩn thận của chị, anh đã nhanh chóng phục hồi.

Qua những lần trò chuyện, chị nhận ra anh là người đàn ông hóm hỉnh, nói chuyện có duyên và rất hiểu biết. Từ chỗ cảm thông, chia sẻ và những lần đụng chạm da thịt đã làm cho hai người trở nên gần gũi, gắn bó hơn. Trong phòng bệnh, ai cũng nghĩ anh chị là vợ chồng.



Càng cố kiềm chế chị lại càng khao khát.


Đôi khi bắt gặp ánh mắt của anh, chị cảm thấy bối rối, đỏ mặt. Đối với anh, chị thật sự là một phụ nữ tuyệt vời. Ở tuổi 40, chị có vẻ đẹp mặn mà, dịu dàng và đầy quyến rũ.

Khi anh ra viện, mọi thủ tục vướng mắc thuộc về hai bên đã được giải quyết xong, tưởng thế là chấm dứt mọi chuyện. Nhưng không ngờ đó cũng là lúc tình cảm hai người bắt đầu nảy nở. Cả hai đều cảm thấy thiếu vắng khi không gặp nhau. Nỗi nhớ nhung cứ thường trực trong đầu họ.

Anh thường lấy cớ chuyện này, chuyện nọ để được gọi điện cho chị. Đi làm về chị cũng tranh thủ mua một vài thứ tạt qua đưa cho anh, xem anh đã khỏe hẳn chưa. Mỗi khi ở bên nhau, họ đều thấy trái tim xao xuyến, bồi hồi như người mới đang yêu. Ánh mắt hai người nhìn nhau đã không còn e ngại nữa.

Thế rồi, chuyện gì đến đã đến. Họ đã vượt qua giới hạn, trong một khách sạn ở ngoại ô thành phố. Đó là lần đầu tiên chị phản bội chồng. Anh là người đàn ông thứ hai trong cuộc đời chị.

Sau những cảm giác hạnh phúc, thỏa mãn bên người tình là sự dày vò, ân hận, căm ghét, ghê tởm bản thân. Chị cảm thấy có lỗi với chồng. Chị không hiểu vì sao mình lại làm thế. Nhất là khi chồng chị vẫn tin tưởng vợ và không hề biết mối quan hệ giữa chị và anh. Chị tự hứa với mình sẽ dứt bỏ, sẽ không bao giờ lặp lại thêm lần nào nữa. Chị biết rất rõ hậu quả của cuộc tình ngang trái này nếu bị phát hiện.

Nhưng nói thì dễ, thực hiện sao khó thế. Càng cố kiềm chế, chị càng khao khát. Cố gắng để quên đi, chị lại nhớ người tình da diết. Hình ảnh, ánh mắt, nụ cười của anh luôn ám ảnh chị. Lúc nào chị cũng nghĩ về anh. Một ngày không được nghe giọng nói của anh, chị lại bồn chồn, lo âu, khắc khoải. Có lúc nằm bên chồng mà lòng chị lại hướng về anh.

Chị cố gắng gạt bỏ ám ảnh, dành thật nhiều thời gian để bù đắp cho chồng con, và cũng là để quên anh, nhưng khi chỉ còn lại một mình, chị lại âm thầm thổn thức, dày vò. Chị biết mọi chuyện rồi sẽ kết thúc. Chị đang có một gia đình hạnh phúc. Anh cũng đã có vợ con. Chị thật sự không biết mình phải làm gì để thoát khỏi sự bế tắc.

Chị xóa hết số điện thoại của anh, anh gọi chị không cầm máy, chị đã cố quên anh. Nhưng tất cả đều vô vọng. Mỗi khi muốn gặp anh, chị cứ tự vấn an mình: Chỉ nói chuyện, uống cà phê thôi mà. Sẽ không phạm sai lầm nữa. Nhưng khi gặp nhau, lý trí bỗng nhiên đi đâu hết. Chỉ còn lại tình cảm yếu đuối và những khát khao dục vọng, họ lại lao vào nhau như hai con thiêu thân.

Càng ngày lịch hẹn càng nhiều, chị cũng mất dần cảm giác có lỗi với chồng con. Nếu không nói là chị đã có thêm kinh nghiệm nói dối chồng mỗi khi đi chơi với anh. Cả hai đã bất chấp tất cả miễn là có được những giây phút vui thú bên nhau.

Dù đã thường xuyên thay đổi địa điểm, thời gian, nhưng như dân gian thường nói: Đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma. Chồng chị cũng đã bắt đầu nghi ngờ về sự thay đổi của vợ. Trong một lần hẹn hò, chị đã bị chính vợ của người tình bắt quả tang. Mọi chuyện vỡ lỡ khiến cho không ít người ngạc nhiên sửng sốt. Chẳng ai có thể ngờ một phụ nữ có tiếng đoan trang, dịu dàng, yêu chồng, thương con như chị lại làm chuyện tày đình như thế.

Trong cuộc sống đời thường, ai cũng có những giây phút yếu lòng. Đôi khi chỉ vì hoàn cảnh xô đẩy. Không phải ai cũng đủ tỉnh táo kiềm chế được tình cảm của mình. Nhiều kết cục đau lòng đã xảy ra từ những mối tình vụng trộm như thế. Hãy can đảm dừng lại khi biết không thể tiếp tục...

SCL

Ăn mặn trên giường


Sự xuất hiện của hắn như một làn nước mát tưới vào cánh đồng khô hạn, như ngọn lửa thổi bùng lên những khát khao yêu tưởng như đã lịm tắt trong chị từ lâu.

Vợ chồng chị quen hắn khi vợ chồng hắn dọn về ở cùng khu nhà. Họ trở thành hàng xóm của nhau nơi thủ đô đất khách. Chồng chị và hắn trở thành những người bạn thân thiết vì cùng “hợp cạ” khi nói chuyện làm ăn.

Chồng chị vốn thông minh và khát khao làm giàu, sau thời gian dài lam lũ cũng tích đủ vốn từ những lần buôn bán để đứng ra mở công ty riêng. Chị cũng là người tháo vát, không muốn nương bóng chồng nên tự tay tiếp nhận lại công việc buôn bán để chồng rảnh đầu óc lo phát triển công ty. Ngược lại, vợ chồng hắn thì chật vật, buôn bán bị thua lỗ liên tục. Những lúc ấy chị lại là người đứng ra giúp đỡ về tài chính.

Công việc buôn bán của chị ngày càng phất lên thì công việc của vợ chồng hắn ngày càng đi xuống. Những lúc bề bộn, không có ai phụ giúp hắn thường sang phụ cùng với chị. Và rồi tình cảm nảy nở, họ trở thành cặp tình nhân từ lúc nào không hay.

Chồng chị, vốn là con trai gốc đất Hà Thành, luôn giữ được sự đức độ, chừng mực. Anh chừng mực trong cách sống, cả trong ăn uống. Thậm chí cả chuyện sinh hoạt vợ chồng, anh cũng rất chừng mực. Sống cùng, chị cũng quen dần và thích nghi được với sự chừng mực ấy ở anh. Chị quen cả cách yêu “nhợt nhạt” của anh khi hai người gần gũi. Chị cũng quen cả cách nấu ăn cho anh. Với anh, thà món ăn hơi nhạt một chút còn dễ chữa hơn là tra muối quá tay.

Sự bình lặng của cuộc sống gia đình với những món ăn nhạt trong bữa cơm và “ăn nhạt” cả trên giường khiến chị hình như cũng trở nên nhạt nhẽo, chỉ còn biết đến công việc buôn bán làm niềm vui. Bởi thế, sự xuất hiện của hắn như một làn nước mát tưới vào cánh đồng khô hạn, lại như ngọn lửa thổi bùng lên những khát khao yêu tưởng như đã lịm tắt trong chị từ lâu. Chị và hắn bập vào nhau, những cảm xúc lạ lẫm vực dậy những con người khát khao yêu trong nhau.

Hắn không có vẻ thanh tao của kẻ sỹ, ở hắn toát lên vẻ chắc đậm của anh lực điền chịu thương chịu khó, dễ sai bảo. Những lần nào “gặp nhau”, chị cũng không thể nào quên được, nó khác hẳn cảm giác nhợt nhạt mà chị vẫn đều đặn nhận bao năm qua. Chị thầm so sánh anh với hắn. Những lúc anh sung sức có cố cày bừa để làm đẹp thửa ruộng nhà thì vẫn thua xa những nhát cuốc phầm phập của tên thợ cày kia. Ánh mắt lấp lánh như có lửa của chị độ này ắt hẳn phải do sự cần mẫn dâng hiến của hắn.

Việc ở công ty bận rộn, anh đi từ sáng sớm đến tối mới có mặt ở nhà. Gia đình chị chỉ gặp mặt đầy đủ các thành viên vào bữa cơm tối. Nhờ công việc, chị và hắn có nhiều thời gian ở bên nhau. Trưa nào chị cũng giành phần nấu cơm cho người tình. Việc đưa đón con đi học và lo giặt giũ, quét rọn nhà cửa đã có mẹ chồng chị lo.

Thời điểm này, vợ chồng hắn đang ly thân. Những lúc cửa hàng vắng khách, không ai để ý chị vẫn sang chuẩn bị đồ ăn cho bố con hắn. Ngược với chồng chị, với hắn đồ ăn phải hơi đậm muối hắn mới ăn được. Mồ hôi dầu như hắn mà đồ ăn cứ nhàn nhạt thì chỉ có ẻo lả chứ làm sao đi đứng chắc nịch để khuân những chuyến hàng nặng thoăn thoắt giúp chị được.

Lâu dần thành quen, chị nấu ăn lúc nào cũng phải mặn mặn. Đồ ăn chị nấu là để cho hắn chứ hoàn toàn không hợp với chồng mình .

Việc chị và hắn trở thành nhân tình của nhau, anh hầu như không biết. Hoặc giả nếu có biết chắc anh cũng né tránh chờ dịp thuận tiện sẽ xa gần nhắc nhở. Tính anh vẫn vậy. Lúc nào anh cũng muốn nếp nhà mình bình yên. Mẹ chồng chị thì biết. Cùng là đàn bà với nhau, nhìn vào ánh mắt chị sao mà không biết. Nhưng vì thương con trai, vì giữ gìn danh tiếng gia đình, giữ nếp nhà mà bà im lặng. Bà không muốn hai đứa cháu nội bị xáo trộn. Bà mong cơn sóng tình trong chị sẽ mau qua. Bà mong con trai mình không biết. Bà âm thầm chịu đựng dù mỗi ngày sự việc vẫn diễn ra trước mắt.

Chiều qua đi làm về , anh chau mày vì những món chị làm sao dạo này đậm muối thế? Chiều nay cũng vậy. Cả canh, cả món xào món nào cũng mặn. Không đừng được anh hỏi chị: “Sao dạo này em nấu nướng thế nào mà món nào cũng mặn?”. Hai đứa con chị cũng đồng thanh: “Con cũng thấy thế. Từ lâu lắm rồi!”

Chỉ riêng bà mẹ không nói gì. Bà chỉ lặng nhìn con trai mình. Cố nuốt thìa canh mặn chát mà sao vị muối không lắng lại cứ trào lên mắt bà rưng rưng …

Theo Gia đình

Chấp nhận cho chồng có nhân tình suốt 16 năm

Phát hiện ra chồng có nhân tình nhưng vẫn chấp nhận cho chồng song hành với mối tình ấy trong 16 năm để chờ ngày chồng chính thức quay về trọn vẹn với gia đình là một điều tưởng như khó có thể thực hiện được đối với bất kì một người phụ nữ nào.

Thế nhưng, chị đã làm được điều đó. Bằng lòng bao dung, sự hiểu biết, chị đã tự mình kéo hạnh phúc quay về trong cơn bão tình cảm của chồng...

Niềm vui của vị khách hàng cũ

Chị gọi điện đến phòng tư vấn giới thiệu mình là vị khách cũ đã gọi điện đến xin tư vấn cách đây vài năm. Chị bảo lần đó chị cũng hoang mang và đau khổ không biết phải làm thế nào, có nên chờ đợi tiếp hay là giải thoát khỏi cuộc hôn nhân chỉ có vỏ mà không có ruột để chồng chị đến với người phụ nữ ấy. Bởi chị cũng không biết mình làm thế có nên không, liệu sự chờ đợi kia có kết quả hay vô tình chỉ là sự kéo dài đau khổ cho cả chị, cho anh và cho cả người phụ nữ kia. Nhưng rồi, khi gọi điện đến phòng tư vấn xong, chị quyết định vững tâm để chờ đợi.

Và hôm nay, sự kiên trì của chị đã có kết quả. Chị vui mừng gọi điện đến thông báo rằng vợ chồng chị đã chính thức vượt qua được cơn bão ấy dù thời gian vượt bão tới 16 năm trời. Nghe được câu chuyện của chị, chúng tôi không khỏi khâm phục. Bởi nếu là một người khác thì chắc chắn hạnh phúc gia đình đã tan vỡ từ lâu, làm sao có người vợ nào đủ can đảm để khuyên mình hãy cố gắng sống bình yên, chăm lo, yêu thương chồng hơn nữa trong khi biết rõ rằng chồng đang ôm ấp một hình ảnh khác trong lòng, vẫn âm thầm đi lại một bên hai đò bí mật.

Giờ đây, khi thật sự thoát ra khỏi cơn bão tình cảm đó, anh thành thật cảm ơn cuộc đời đã ban cho mình người vợ tuyệt vời. Anh hứa sẽ sống tốt hơn để xứng đáng với những gì chị đã chịu đựng cũng như hi sinh vì gia đình trong thời gian qua.

"Bố có người đàn bà khác, mẹ biết chưa?"

Đứa con gái lớn hớt hải kéo chị vào trong nhà. Không hề phản ứng nhiều, chị bình thản trả lời "mẹ biết rồi". Mặt đứa con gái càng thộn ra tột độ khi nhìn thấy mẹ mình trả lời tỉnh queo.

"Mẹ biết rồi à? Mẹ biết lâu chưa? Sao mẹ lại để yên như thế?..."

Lần này thì nó lại tuôn ra một lốc câu hỏi. "Thực ra thì chuyện này không phải là mới đâu con, bố con có người khác 16 năm nay rồi. Mẹ biết nhưng không muốn làm gì. Vì suy cho cùng bố con và người phụ nữ đó cũng khổ lắm". Con bé nhẩm tính, 16 năm có nghĩa là từ ngày nó chưa ra đời, nói chính xác hơn là từ ngày bố mẹ nó cưới nhau đến bây giờ. Đầu óc của một cô bé gần 16 tuổi vẫn không thể định hình nổi tại sao bố mẹ mình lại có một cuộc sống như thế. Nó vẫn thấy gia đình mình hạnh phúc, bố vẫn đi về đúng bổn phận của mình. Mẹ chăm sóc yêu thương bố chỉn chu. Họ không hề cãi vã nhau dù mẹ biết rằng có một người đàn bà khác song hành cùng bố bên hạnh phúc của mình.

Chị nhìn con gái, lòng thầm thương trước những câu hỏi đầy ngạc nhiên của nó. Dù là chưa lớn hẳn nhưng bây giờ nếu có nói ra thì chắc con bé cũng hiểu được một phần nào đó mà không oán trách gì bố. 16 năm trời, một khoảng thời gian không ngắn nhưng đủ cho chị chiêm nghiệm thế nào là hạnh phúc và bất hạnh. Chị biết chị đang chịu đựng một thì anh và người phụ nữ kia đang phải chịu đựng mười.

Lần đầu tiên và cũng lần duy nhất chị lần theo anh đến chỗ người phụ nữ kia. Sau lần ấy, chị quyết định làm một người "giả câm giả điếc" cho anh vẹn toàn với mối tình của mình miễn rằng anh không vứt bỏ gia đình.

Tìm hạnh phúc trong giông bão tình cảm

Gia đình anh và chị có mối quan hệ thân tình lâu năm với nhau. Đó không chỉ vì trong làm ăn bố anh phá sản may nhờ bố mẹ chị giúp đỡ mới có ngày hôm nay; mà còn vì hai ông bố đã cùng sống chết với nhau ở chiến trường. Họ lớn lên thân thiết với nhau để rồi khi đến tuổi biết thương biết nhớ thì trái tim chị hoàn toàn dành cho anh. Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng chiều được lòng người, anh không cùng chị hướng về một con đường.

Qua bạn bè chị biết anh đang yêu và điều đau khổ cho chị là người con gái đó thua kém chị nhiều thứ. Bố mẹ hai bên thấy chẳng có lý do gì mà không tình thông gia với nhau. Chị biết anh yêu người ấy nhưng không đủ sức vượt qua áp lực của bố mẹ. Chê một người vợ xinh đẹp, đoan trang được cả người lẫn nết, bố mẹ chồng tương lai rất mến yêu để rước về một cô gái thua kém mọi bề, bố mẹ lại không hề thích thì cũng bất hạnh không kém. Quá nhiều áp lực và thử thách khiến anh không đủ tự tin vượt qua tất cả để đến với mối tình sâu nặng của mình. Vì vậy, anh đã chấp nhận lễ cưới vì chữ hiếu chín chữ tình một.

Chị biết rõ anh không có tình yêu với mình nhưng chị tin khi về sống với nhau chị sẽ làm cho anh yêu chị. Và nếu như anh không yêu nổi chị nhưng vẫn giữ gia đình êm ấm thì chị cũng chấp nhận. Lý giải cho tất cả điều ấy là chị quá yêu anh và tin tưởng vào tình yêu cháy bỏng của mình.

Cưới nhau xong, chị dồn tất cả tình yêu của mình để lo lắng, chăm sóc cho tổ ấm của mình. Hi vọng anh sẽ nhận được điều ấy mà đoạn tuyệt với mối tình sâu nặng kia. Nhưng bằng sự nhạy cảm của một người vợ, chị biết anh vẫn dành tình cảm cho người xưa và vẫn còn đi lại với người ấy một cách bí mật. Tuy nhiên, anh vẫn hoàn thành nghĩa vụ làm chồng làm cha một cách vẹn toàn cho tổ ấm của mình.

Với vợ, anh cố gắng để chị không bị tổn thương dù anh không hề yêu chị. Ban đầu chị hài lòng vì có đòi hỏi thêm thì cũng như vậy là cùng. Nhưng rồi ý nghĩ bên cạnh anh vẫn còn một người khác song hành trong trái tim khiến chị không chịu nổi. Một lần lặng lẽ theo anh, chị tìm đến chứng kiến cuộc hẹn của hai người. Cô gái ấy biết anh lấy vợ nhưng vẫn không thể vứt bỏ được tình cảm của mình. Cô nói rằng cô chấp nhận sống làm một kẻ ngoài cuộc thua thiệt mọi thứ chỉ cần tình yêu của anh là đủ. Cô sống vì anh, nguyện chung thuỷ với mối tình vô vọng ấy.

Lần đó, chị đã tuyệt vọng vô cùng nhưng vẫn âm thầm chờ đợi anh tỉnh ngộ, nhận ra đâu là hạnh phúc đang hiện hữu. Nhưng chị đã chờ như vậy trong suốt mấy năm trời mà vẫn không có kết quả. Họ vẫn gặp nhau, vẫn dành cho nhau tình cảm, chấp nhận đến với nhau mà không đòi hỏi có tương lai. Lần ấy chị đã suy nghĩ rất nhiều nên chấp nhận chờ đợi cái ngày anh quay về toàn tâm toàn ý với gia đình hay ly hôn để giải thoát cho cả ba người. Và chị đã gọi điện đến phòng tư vấn để giúp mình có sự lựa chọn đúng đắn hơn.

Sau lần nói chuyện ấy, chị không còn có ý định tìm gặp người phụ nữ kia thêm một lần nào nữa. Mặt khác chị cũng không tra hỏi hay bắt anh phải chọn lựa giữa vợ con và gia đình. Chị tìm quên nỗi buồn ấy bằng cách tự an ủi bản thân rằng mình vẫn có được một gia đình trọn vẹn, anh dẫu có "một bến hai đò" nhưng vẫn không bỏ bê vợ con, vẫn hoàn thành trách nhiệm của mình. Nếu có đau khổ và thua thiệt nhất thì chỉ có người phụ nữ kia. Chị sẽ âm thầm cạnh tranh lành mạnh với đối phương để anh làm trọng tài.

Một lần chị tình cờ phát hiện chồng viết nhật kí mạng. Chị đọc được nỗi niềm day dứt của anh và của cả người phụ nữ kia. Chồng chị viết chỉ vì người tình không đòi hỏi tương lai, lại rất vun vén và nhắc anh phải có trách nhiệm với gia đình hơn mỗi khi họ gặp nhau. Lần hẹn hò nào cũng vậy, chỉ được một lúc là cô lại giục anh về với gia đình, rằng cô không muốn anh bất hạnh trong hôn nhân và lại càng muốn vì tình yêu mà trở thành tội đồ của một người vợ và những đứa trẻ vô tội. Hoá ra họ yêu nhau nhưng không hề thanh thản khi đến với nhau.

Thời gian như một minh chứng cho lòng thử thách, sau 16 năm cuối cùng người phụ nữ kia cũng nhận ra đâu là bến bờ cần nhất cho cuộc đời mình và anh cũng cảm thấy đó là điều tốt nhất cho tất cả. Họ chia tay nhau. Chị đã bắt đầu cảm nhận được tình yêu anh dành cho chị đã bắt đầu bén rễ.

Hôm nay anh trở về hoàn toàn đổi khác sau chuyến công tác. Chị biết đó là chuyến công tác đặc biệt của anh. Người phụ nữ ấy cuối cùng cũng nhận ra tình yêu ảo ảnh của mình. Một người đàn ông yêu cô và cũng như chị song hành cùng cô trong suốt 16 năm trời. Họ xin chuyển công tác về một tỉnh xa và làm đám cưới ở đấy. Chuyến công tác của anh là về nơi ấy một lần cuối chứng kiến người xưa cập bến hạnh phúc. Chị đã thành công dẫu sự trở về của anh hôm nay phải trải qua một thời gian dài. Nhưng đó sẽ là tình yêu trọn vẹn và vĩnh cửu, chị tin là như vậy.

Theo Eva

Ngủ với chồng của tình địch để trả thù



Biết chồng chán mình và có những biểu hiện khác lạ bao ngày nay, chi Liên đâm ra nghi ngờ. Chị ngấm ngầm theo dõi từng cử chỉ, động thái và các cuộc gọi đến, đi trong điện thoại của chồng. Chị theo dõi chồng cả lúc anh đi làm và ngầm phát hiện anh có bồ.

Hành trình theo dõi chồng…

Mặc dù chưa bắt tận tay, day tận mặt nhưng chị vẫn cho là chị không suy xét nhầm. Anh đã thay đổi rất nhiều và lý do vì sao thì chính chị cũng không hiểu. Có thể do chị đã quá mẫn cảm chăng? Đã nhiều lần chị không cho phép nghi ngờ anh nhưng lần này thì không thể.

Có lẽ tại chị đã quá hờ hững với chồng, tại chồng đã chán chị hay tại người đàn bà kia có sức quyến rũ quá lớn? Chị quyết định phải nhìn tận mặt người phụ nữ ấy, xem cô ta là ai mà có khả năng vượt mặt một người vốn được coi là đẹp như chị. Và rồi, chị đã lên kế hoạch theo dõi chồng và người phụ nữ trong quán café hôm đó.



Chính là cô ta, người đã khiến chồng chị lạnh nhạt và quên mất chị. (Ảnh minh họa)


Quán café nằm ngay bên góc con phố, gần cơ quan của chồng chị. Tất nhiên là không gian quá rộng nên anh cũng không thể để ý được có những ai ra vào đó. Và chị ngồi tại một góc đối diện, đeo kính đen để tránh ánh nhìn của chồng. Chị nhìn cho kĩ khuôn mặt người phụ nữ kia để nhỡ cho rõ. Nhưng thật không ngờ chị nhận ra người đàn bà đó, là người cùng cơ quan anh, đã đến nhà chị ăn cơm một lần cùng các đồng nghiệp khác. Chị sững sờ chột dạ…

Không còn nghi ngờ gì nữa, người đàn bà đó và anh đang nắm tay nhau, nhìn nhau âu yếm. Chính là cô ta, người đã khiến chồng chị lạnh nhạt và quên mất chị. Không thể để yên cho họ như thế, chị gầm gừ. Thì ra bao lâu nay họ đã có mối quan hệ ấy.

Chị Liên bắt đầu lục tìm trong danh bạ điện thoại của chồng tên của người đàn bà ấy. Rồi chị gọi điện đến cơ quan anh, giả mạo là khách làm ăn, muốn gặp chị ta. Thế rồi mọi thông tin về người phụ nữ đó chị Liên đã nắm trong tay.

Chị đến tận nhà của người phụ nữ kia, chỉ để nhìn xem bộ mặt của gia đình ấy, nhìn xem cuộc sống của chị ta ra sao mà lại nỡ đi cướp chồng của người khác. Chị Liên thật sự ngạc nhiên trước ngôi biệt thự khang trang, lỗng lẫy của gia đình đó. Hỏi ra mới biết rằng, chồng chị ta là một giám đốc doanh nghiệp. Nhưng có lẽ chính sự giàu có, lắm tiền nhiều của đã khiến cho gia đình chị ta không hạnh phúc. Chồng chị đi suốt ngày, bỏ quên vợ, lao vào công việc và các mối quan hệ xã hội, làm ăn khiến một người giàu sang như chị cảm thấy thiếu thốn tình cảm. Và chẳng hiểu trời xui, đất khiến thế nào, một người chán chồng và một người chán vợ lại gặp nhau, họ đến với nhau và bỏ rơi chị.

Và cuộc tình với chồng của tình địch

Chị tò mò muốn biết người đàn ông đang sống cùng căn nhà với chị ta là ai, như thế nào. Và chị lại lập một kế hoạch tiếp xúc. Chị đến quán cà phê nơi mà chị biết anh ta vẫn ngồi ngâm nghê đọc báo mỗi khi đi làm. Làm sếp nên thời gian không mấy gò bó, thích đến thì đến, đi thì đi.

Chị Liên là một người đàn bà đẹp và sang trọng và khéo ăn, khéo nói nên việc tiếp xúc với một người đàn ông như anh ta cũng không phải là người khó. Hơn nữa anh ta cũng là lãnh đạo nên rất hiểu cách ứng xử xã hội. Hai người đã bắt đầu đi vào câu chuyện một cách tự nhiên sau vài lần chị tự tạo “hiện trường giả” là cùng sở thích uống cà phê sáng ở nơi đó. Thế rồi mối quan hệ trở nên thân thiết sau khi hai người có những tương đồng về công việc. Lại một kẻ chán vợ và một người muốn trả thù đã gặp nhau.

Chị không thể lý giải nổi tại sao chị lại thường xuyên đến quán đó nhiều đến thế mặc dù công việc tìm hiểu “tiểu sử” của người đàn ông kia coi như đã xong. Phải chăng chị đã đem lòng quý mến anh ta? Chị sợ những giây phút đó nhưng chị không thể điều khiển lòng mình thôi muốn gặp người đàn ông đó.

Và thật trớ trêu thay, trong lúc chán chồng, chị đã vô tình ngã vào lòng gã đàn ông giàu có ấy. Hai người quấn lấy nhau rất nhiều lần trong nhà nghỉ và khách sạn. Chính chồng chị đã đẩy chị vào con đường tội lỗi ấy. Nhưng chị thấy yêu người đàn ông này và chị cảm nhận được anh ta cũng rất yêu chị. Có lẽ từ lâu người vợ kia của anh ta đã quên mất trách nhiệm của mình, bỏ anh bơ vơ. Chị là người hiểu anh, hiểu tâm tư của anh nên đã lôi cuốn được anh ta ngã vào lòng chị, mê muội và say đắm.

Chị chỉ định ngủ với chồng người đàn bà đó để trả thù nhưng không thể ngờ rằng, chị đã có tình cảm với anh ta và chính anh ta cũng nhận ra rằng anh ta đang yêu chị. Chị quyết định đem hết chuyện của mình để nói với người đàn ông đó hi vọng được anh ta tha thứ. Nhưng chị không ngờ chính sự thành thật của chị lại khiến cho anh ta càng yêu chị hơn. Thật sự chị đã cảm nhận được điều đó.

Chị đang vô cùng lo lắng và băn khoăn liệu có nên bỏ chồng để lấy người đàn ông đang hết lòng yêu thương chị? (Ảnh minh họa)


Ở đời vốn thế, thứ mà ta đã có thì lại không mong ước khát khao nhưng khi ta vô tình đánh mất đi thì lại là lúc ta hối tiếc và ân hận. Sự việc bị phơi bày khi chính người vợ của anh ta phát hiện ra chị ngoại tình với chồng mình. Chị Liên thản nhiên không hề lo sợ bởi chị chỉ là người gây ra tội sau hai người đó. Anh chồng chị hiểu chuyện và hết lời xin lỗi vợ, mong vợ quay lại bên mình. Nhưng thật lòng, lúc này đây chị không còn tâm trí để suy nghĩ. Tình cảm chị đã dành hết cho người đàn ông kia nhưng còn ân nghĩa vợ chồng bao lâu nay thì sao? Chị không muốn bỏ chồng để mang tiếng xấu và người đàn bà kia cũng kiên quyết không từ bỏ anh mặc dù chính cô ta đã phản bội chồng mình trước.

Cuộc tình tay tư trong vòng xoáy không có lối thoát. Chị Liên thật sự không biết phải làm thế nào. Chị đang vô cùng lo lắng và băn khoăn, liệu có nên bỏ chồng để lấy người đàn ông đang hết lòng yêu thương chị?

Theo eva

Chiêu ngoại tình "độc đáo" của quý bà U40


Người đàn ông lực lưỡng lôi hằm hằm lôi người vợ của mình ra khỏi nhà nghỉ lúc hơn 6 giờ sáng, sau khi đã cho vài cái... bạt tai. Người đàn bà giãy giụa, nhưng không thoát nổi cánh tay cứng như gọng kìm thế kia.

Không biết sự thể sẽ thế nào nhưng nhìn vào họ, người ta thấy sự căm phẫn đang bừng bừng trên khuôn mặt người chồng.

Xa rồi thủa ... tình ban trưa

Người đàn bà trên là Trần Thị Q. - 47 tuổi ở phố Khâm Thiên - Hà Nội, bị chồng bắt quả tang khi đang “ân ái” với bồ ở nhà nghỉ. Dù đã có tuổi, nhưng sức lực và ham muốn còn nhiều, chị lại không hợp chồng ở cái “khoản ấy” nên phải cặp bồ. Thời gian không biết làm sao để sắp xếp cho tiện.

Vì bà và chồng làm cùng cơ quan, không thể hẹn hò với người khác vào buổi trưa. Người bà khí béo, nên lợi dụng việc đi tập thể dục buổi sáng để hẹn bồ. Nhà gần công viên Lê Nin, chưa đầy 5 giờ sáng, chị đã dậy vận đồ thể thao, đi giày, mang theo cả vòng và vợt cầu lông để thể hiện là mình đi tập lấy eo, giảm béo.

Cứ như thế, chị đã lừa được chồng suốt nửa năm trời. Tưởng sẽ lừa được chồng mãi, ai ngờ bị phát hiện, bị “đón lõng” ngay tại nhà nghỉ. Bồ của chị đã... chạy mất dép. Đám nhân viên nhà nghỉ cũng không cách nào can ngăn người đàn ông dữ dằn đang nóng giận sôi sục vì vợ.

Chị Q. lúc đó mặt như không còn giọt máu, tái mét, luôn miệng van xin. Có người đi đường xì xào: “Đấy, không cặp bồ thì sao lại thế kia. Về nhà, chắc nhừ đòn!”. Chị Q. là người có thâm niên “ăn chả”. Ngày trước, chị cũng thường có những mối tình ban trưa, khi chưa về làm việc cùng cơ quan ông xã. Lúc đó, chính chị đã bắt quả tang chồng. Giờ chị bị chồng bắt lại.

Chị Lương Thanh H. - vừa bước sang tuổi 50 cũng có mối tình ở công viên và cũng hò hẹn nhau đến nhà nghỉ lúc 5 giờ sáng, lợi dụng việc tập thể dục sớm. Người chị cặp bồ là một người đàn ông hơn chị 6 tuổi, nhưng còn phong độ, lãng mạn. Vợ ông ta mất cách đây hai năm. Dù biết ông ta chỉ cần chị lấp chỗ trống, nhưng vì si mê, chị H. đã tận tâm cống hiến cho người mình yêu.

Cảnh tượng bị bắt quả tang cặp bồ, đánh ghen không có gì lạ trong xã hội hiện đại.Nhưng ngày nay, những “chiêu thức” của những người... thèm chả rất đa dạng, khiến cho đời sống xã hội xảy ra nhiều vũ hỗn loạn, nhiều gia đình đổ vỡ.

“Tình ban trưa” một thời là cái mốt, là niềm đam mê của giới công chức, những người làm việc văn phòng. Đó là quãng thời gian lý tưởng để thực hiện những giây phút “ngoài vợ ngoài chồng”.

Giờ, có thể nói “giới cặp bồ” đã tìm ra một khoảng thời gian khác, tiện cho việc hẹn hò, cho những giây phút riêng tư, mà chủ yếu là ở lứa tuổi “sồn sồn”, đã toan về già rất tiện, đó là khoảng thời gian tập thể dục buổi sáng.

Công viên là nơi ta hò hẹn

Hẹn hò nhau vào sáng sớm, đối với những quý ông, quý bà tuổi sồn sồn là rất phù hợp và có thể nói là khá an toàn. Trong một hai năm trở lại đây, việc hẹn hò vào buổi sớm mới được áp dụng nhiều. Các quý ông, quý bà chỉ cần lấy cớ ra công viên tập thể dục, là có thể dễ dàng rủ nhau đến nhà nghỉ mỗi tuần một lần, thậm chí hơn.

Hẹn hò, rủ nhau vào nhà nghỉ thuê phòng, chừng một tiếng là có thể xong việc, rồi ai về nhà nấy, lại đi làm, lại chăm sóc gia đình, con cái bình thường. Thế nhưng, dù được ngụy trang kín đáo, nhưng vẫn có những “con mắt thần” phát hiện ra cái sự ăn vụng của vợ hoặc chồng mình. Chuyện “đi đêm lắm gặp ma” xảy ra là thường. Khi đó, những xung đột, cãi vã, đổ vở là điều không thể tránh khỏi.

Tại Hà Nội, ở các công viên hồ Thành Công, Thủy Lệ, Bách Thảo thường có những buổi tập nhảy, không chỉ thu hút các bạn trẻ, mà nhiều quý bà ở tuổi trên 40 cũng thích thú.

Bởi lẽ, nhảy và khiêu vũ là một cái mốt rất thời thượng với người dân Việt Nam. Các lớp học được tổ chức ở nhiều nơi, nhiều trường đại học, câu lạc bộ... Các lớp buổi tối ở công viên, cũng là môi trường tốt để các quý bà hò hẹn, đi bộ quanh hồ cùng nhau. Nhưng đó chỉ là giải pháp trong chốc lát. Khi đã “ăn ý” nhau rồi, họ sẽ hẹn nhau đến nhà nghỉ nào tiện nhất, vào buổi sáng đi thể dục.

Tôi biết, một người phụ nữ tên Hương, 43 tuổi, cặp bồ với Tuấn, quê ở Bắc Ninh đang làm việc cho công ty kinh doanh. Dù biết Tuấn đã có gia đình và một con, Hương vẫn say Tuấn như điếu đổ. Mối tình “phi công trẻ lái máy bay bà già này” tồn tại đã được 3 năm mà chưa bị phát giác. Chồng Hương đi nước ngoài, thi thoảng mới về nước và hình như có bồ bên đó.

Tuấn tuy thương vợ con, nhưng cũng không thể xa người đàn bà già hơn mình khá nhiều tuổi. Hương thì có chút tiền, Tuấn có sự phong độ của một người đàn ông khỏe mạnh, điển trai.

Hương không muốn phá vỡ hạnh phúc của riêng Tuấn mà chỉ cần anh cho chị những cảm giác chị thèm khát, thế là đủ. Để đảm bảo an toàn, hai người đã chuyển hò hẹn mỗi tháng hai lần vào buổi sớm, thay vì buổi tối như trước. Bây giờ, điện thoại di động đút túi, dễ dàng hò hẹn, dễ dàng tình tang.

Còn một chị sồn sồn nữa, cặp với một người đàn ông chưa vợ, tên Tân dù anh ta đã bước sang tuổi 29. Người đàn bà tên Uyên này cũng có chồng làm việc ở nước ngoài. Thời gian chị ta rảnh để “yêu” là rất nhiều.


Những quý bà "hồi xuân" (Ảnh minh họa - Nguồn internet)


Chị xuất hiện khi Tân còn là trai tân. Đến khi Tân cảm thấy chán, muốn tách ra để xây dựng gia đình với một cô gái khác, thì bị Uyên bao vây, cấm vận. Có lần, chị ta tìm gặp cô gái kia, chỉ thẳng vào mặt cô bé: “Nó là của ta, cấm mày động vào”. Rồi chỉ vào mặt Tân: “Cậu đừng tưởng no nê tớ rồi tính bài chuồn. Cậu không dứt ra được đâu”.

Mãi sau này, khi đã bước sang tuổi 32, Tân vụng trộm đi tìm người yêu cho mình, vì biết sẽ chẳng có tương lai với người đàn bà có chồng, có con đầy mê muội kia. Nhưng đến gần ngày cưới, chị ta phát hiện, đến dọa dẫm vợ tương lai của Tân, khiến cô này khiếp vía.

Quý bà ơi, quý bà!

Hôm rồi, tôi cùng anh bạn vào vai hai gã ăn chơi đến một lớp học nhảy, múa bụng ở đường Hoàng Hoa Thám. Nơi đây không chỉ dành cho bạn trẻ, mà chẳng hiếm các quý bà sồn sồn. Chúng tôi là những chàng trai chưa vợ, tất nhiên, như rất nhiều quán Bar, sàn nhảy khác, rất dễ dàng nói chuyện với các quý bà.

Khi mời nhau uống bia, các quý bà dễ dàng trao đổi thông tin, số điện thoại và nói chuyện một cách rất thân mật. Một chị tên Ngát và một tên Hồng, theo đánh giá của anh bạn tôi là vẫn “đường được”. Bản thân tôi, thấy họ phấn son vào, ăn vận khoe mẽ nên khá hấp dẫn.

Chuyện tưởng chừng qua đi khi chia tay nhau, nhưng ngay hôm sau, một quý bà tên Ngát đã gọi điện cho tôi, rủ cà phê. Tôi nhận lời. Lần này, chị ta thật lòng tâm sự những chuyện gia đình, tình duyên. Nào lận đận, nào sóng gió, nào không có con... cứ như tôi là một chỗ dựa vững vàng cho chị trút bầu.

Chị và chồng vẫn sống chung, trong bi kịch của sự chịu đựng nhau. Và cũng lâu rồi, hai người không hề đụng đến nhau. “Nói ra thì xấu hổ, thực tình anh ấy bất lực. Dù đi chữa bao nhiêu năm nay. Tôi từng tính đi xin lấy một đứa... nhưng lại lo... đành vậy”.

Thời gian thấm thoắt trôi, tôi và chị có chừng 5 buổi cà phê, tâm sự thì chị rủ tôi đi... nhà nghỉ, với một giọng điệu van vỉ. Lúc đó, tôi toát mồ hôi.

Gọi điện hỏi thằng bạn (người đã cùng tôi làm quen với hai quý bà) thì nó cười hô hố: “Cứ đi đi. Cái chị hẹn tao ấy, tao đã “chiến” rồi. Chính chị ta mời. Sáng sớm hôm vừa rồi chứ chưa lâu đâu”. Hóa ra, không chỉ tôi và chị Ngát hẹn nhau tâm sự, mà chị Hồng cũng đã hẹn bạn tôi. Kinh thật!

Theo Vietnamnet