Hiển thị các bài đăng có nhãn Làm cha. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Làm cha. Hiển thị tất cả bài đăng

Bí quyết chăm con của bố


Nhình Nấm vững chãi trong từng bước chân, mẹ thầm cảm ơn cách chăm con của bố. Hóa ra “Mẹ siêng” không tốt cho Nấm bằng “bố lười”.
Bố say mê công việc nhưng lười việc nhà. Đi công tác về tối, mẹ rất lo vì bố không chăm con chu đáo. Cho thức ăn vào tô cơm, phát cái muỗng, đôi đũa, bố mặc bé Nấm “chèo chống” với bữa ăn của mình. Nhiều lúc về tới nhà, mẹ thấy Nấm làm đổ cơm như gieo mạ. Trong lúc Nấm “tự xử”, bố vẫn dán mắt vào tờ báo hoặc chương trình bóng đá. Nếu là mẹ, mẹ sẽ làm mềm thức ăn, sẽ ân cần đút cho Nấm từng muỗng. Mẹ kể cho Nấm nghe những câu chuyện cổ tích hấp dẫn để Nấm há mồm, mẹ được dịp cho “ùm” một muỗng.

Dưới “chế độ” của bố, Nấm còn phải tự mang giày, có khi mang “chiếc đực chiếc cái” hoặc mang ngược. Với những bộ quần áo rộng, bố để Nấm tự mặc. Mặc sai, áo cứ bó rọ vào người như trói, Nấm cau có, hét lên, bố cũng chả trợ giúp. Bố mách Nấm đứng trước gương để tự cởi và mặc áo. “Kiên trì thì mới thành công”. Chưa ai chăm con mà thảnh thơi như bố. Cúp điện, thay vì mẹ dùng quạt giấy và gãi lưng cho Nấm dễ ngủ, bố lại bảo Nấm nằm im sẽ không đổ mồ hôi, sẽ không bị nóng. Quần áo vừa thay ra, bố giục Nấm bỏ vào máy giặt.

Thương Nấm bao nhiêu, mẹ càng giận bố bấy nhiêu. Nhiều lần mẹ trách bố, bố bảo thủ, nói: “Tập cho con quen, tự rút kinh nghiệm, mai mốt vứt nó ở đâu cũng sống được”. Mẹ cụt hứng với cách nghĩ cực đoan của bố, lại nghĩ rằng bố cố bao biện cho “cục lười” của mình.

Mẹ mang thai em Nho, bố đảm luôn nhiệm vụ đưa rước Nấm đi học. Một sáng, bố bị sốt, mẹ phải chở Nấm. Đến cổng trường, Nấm vội bước xuống xe, nhanh nhảu chào mẹ đi học. Mẹ chưa kịp gửi xe thì Nấm đã chạy đến cầu thang, một tay xách cặp, một tay vịn lan can. Lên lầu một, bé cười tươi, gọi mẹ. Đứng trước cửa lớp Chồi, Nấm nắm tay cô giáo bước ra nhìn mẹ, vẫy tay “bái bai” và mi gió. Có em bé trạc tuổi Nấm ôm ghì lấy mẹ ở sân trường, mè nheo, không chịu vào lớp. Mẹ thấy tự hào xen lẫn cảm giác an tâm về con gái của mẹ.

Hỏi bố mới biết, hai tháng nay, bố không dắt Nấm đến tận lớp mà xin phép cô cho Nấm tự đi cầu thang trong tầm ngắm của bố. Nấm lên đến lớp, cô giáo bước ra nhìn xuống bố đang chờ dưới sân để bố yên tâm ra về. Nhìn Nấm tự tin bước trên cầu thang, mẹ nhận ra trong sự “khắc nghiệt” của bố có cả tình yêu thương và lòng mong mỏi con gái cứng cáp hơn từng ngày. Nấm vững chãi trong từng bước chân, không phải việc gì cũng nhờ vả, làm phiền người lớn. “Mẹ siêng” hóa ra không tốt cho Nấm bằng “bố lười”. Cảm ơn bố, mẹ sẽ học dần “tính lười” của bố để hạn chế làm thay những việc vừa sức của con.

Khi bố nuôi con gái


Khoảng cách giới tính khiến anh ngại quan tâm, giúp đỡ con gái khi vào tuổi dậy thì, khiến con cô đơn và tủi thân… Đó là một số ít những trúc trắc của bố khi sống đơn thân cùng con gái.

Li hôn vì vợ ngoại tình, anh Hải (ở Giáp Bát- Hà Nội) đã sống đơn thân từ 7 năm nay và đảm nhận nuôi con gái, lúc đó mới được 5 tuổi.

Anh kể: “Những ngày đầu tiên sống đơn thân đúng là thử thách, nhiều chuyện bi hài không tả nổi.”

Tài nấu nướng của anh thường xuyên cho ra đời những món sống, khê hoặc “điệp khúc”.

Những khi con ốm, anh thành bà bảo mẫu thực sự, thức đêm trông con, vật lộn với việc vệ sinh, tắm rửa cho con. Hai bố con thi nhau gầy xọp đi. Thế nhưng anh sĩ diện, không nhờ vợ bao giờ.

Nhiều hôm, anh đến cơ quan với hai mắt thâm quầng. Lâu dần thành quen, đồng nghiệp tặng anh danh hiệu “ông bố giỏi… làm mẹ”.

Chuyện hài và bi nhất xảy ra khi con gái anh bước sang tuổi 12. Một buổi sáng, anh giật mình tỉnh dậy vì tiếng gọi “Bố ơi!” thất thanh của con. Vội vàng chạy sang, anh thấy con gái rượu đang ngồi khóc hu hu ngay cạnh cái ga giường đỏ vết máu.

Anh nín cười, kiên nhẫn ngồi giải thích và trấn an con. Sau đó, hai bố con dắt nhau đi mua băng vệ sinh và anh tiếp tục “làm mẹ”, hướng dẫn con vệ sinh trong những ngày đèn đỏ.

Nhưng dường như con gái anh cảm nhận mình “đã lớn” nên ngại để bố chăm sóc. Nhìn con gái lóng ngóng tự làm lấy mọi việc, anh hiểu đến lúc cần người bên cạnh giúp đỡ con khi bước vào tuổi dậy thì. Tới đây, anh Hải mới chịu nhờ vợ tư vấn cho con, mời mẹ ở quê lên bầu bạn với cháu.

Bố làm mẹ, làm bạn

Trong thực tế, không phải ông bố nào cũng tinh tế, tỉ mỉ và chu toàn như anh Hải nên có người chỉ quan tâm con nhiều ở đời sống vật chất.

Chuyên viên tư vấn tâm lý Võ Thanh Giang, trung tâm tư vấn Linh Tâm kể: Đã có nhiều trường hợp, sự hạn chế trong việc chăm sóc và thể hiện tình cảm của bố khiến con gái cảm thấy rất cô đơn trong cuộc sống.

Chị từng gặp một trường hợp người bố gọi đến tư vấn: Từ khi li hôn, con gái anh vốn rất nhí nhảnh trở nên trầm tính, ít nói.

Là đàn ông, anh không biết thể hiện những tình cảm yêu thương sao cho con hiểu, khiến cô bé rất ít chia sẻ với bố. Chỉ có cuộc sống vật chất là đầy đủ.

Chính vì luôn thấy trống trải, cô đơn nên con gái anh dễ dàng sa vào chuyện yêu đương với một thanh niên hư hỏng khi mới học lớp 8. Anh ngăn cấm, cô bé nói với bố: cậu con trai đó mới khiến cô cảm thấy được hiểu, được chia sẻ và bớt buồn tủi.

Lúc này, anh nhận thấy sự vô tâm của mình đã tạo ra khoảng cách cha con, đánh rơi mất vị trí của mình trong lòng con khi cô bé gần như chỉ nghe theo lời người yêu, sẵn sàng bỏ nhà đi nếu bố tiếp tục ngăn cản.

Một trường hợp khác, sau li hôn, cả bố và mẹ đều không thôi dằn vặt nhau về lỗi của từng người trong quá khứ.

Con gái ở với bố không được mẹ quan tâm và từ nhỏ đến lớn, gần như một mình học hành, tự chăm sóc bản thân, một mình với những vui buồn ở trường lớp. Mỗi lúc bố rảnh, bố lại bận đôi co với mẹ.

Từ đó, mọi cuộc trò chuyện của hai bố con kết thúc bằng những cuộc cãi vã và cô bé bỏ nhà đi “dạt”. Đến khi bố nhận ra sự tổn thương của con thì con gái đã thuộc về một thế giới khác của đám thanh niên đua đòi, chơi bời hư hỏng.

Tinh tế như bố...chăm con gái

Chị Thanh Giang chia sẻ:

Đàn ông thường khó thể hiện tình yêu thương bằng lời nói và những cử chỉ ôm ấp, vỗ về với con cái, nhất là khi chúng lớn. Khi phải nuôi con một mình, họ mới biết rằng có vô số những tiểu tiết chăm sóc con. Trước đây, họ thường tham gia dạy con những điều “lớn lao”.

Vì vậy, khi bố đối diện với thử tháchh nuôi con một mình, bố hãy cố gắng thay đổi bản thân.

Nếu bố vẫn dành cho con những tình cảm đầy ắp thì con trẻ sẽ vẫn thấy yêu thương tràn đầy quanh chúng.

Chỉ cần những việc làm nhỏ bé của bố như giúp con chải tóc, đưa con đi chơi, đi mua quần áo, dành thời gian trò chuyện cùng con… là con trẻ đã rất hạnh phúc.

Khi chăm sóc con gái, nghĩa là bố hãy sẵn sàng đối mặt với tuổi dậy thì phức tạp của con, để giúp đỡ và bảo vệ con đi qua giai đoạn này, cả về sinh lý lẫn tâm lý. Nếu không được định hướng, trẻ sẽ cảm thấy cô đơn về tinh thần, thậm chí đến mức trầm cảm, ảnh hưởng đến tính cách, khả năng hoà đồng và sức khoẻ sau này.

Bố hãy nhớ chủ động đón tuổi dậy thì cùng con. Lúc này, không có ai gần con gái như bố nên những việc làm của bố như mua cho con gói băng vệ sinh, tặng con những cuốn sách giới tính sẽ khiến con rất cảm động.

Là bố, thật khó và đôi khi thật ngại, vì khoảng cách giới tính. Nhưng bố có nhiều cách để làm việc này.

Chị Thanh Giang từng biết một ông bố đã hành xử rất thông minh khi một mình anh phải nuôi con gái đang lớn.

Thời gian đầu, anh ghi nhớ chu kỳ, chuẩn bị những gói băng vệ sinh để sẵn trong tủ áo riêng của con gái. Anh luôn chủ động trò chuyện cùng con mỗi khi thấy con vui hay buồn.

Mua những quyển sách hay về tuổi mới lớn, anh đặt lên bàn con với những lời nhắn. Thậm chí, anh đã tặng con cả bộ đồ bikini cùng với dòng chữ: “Bố không biết con mặc cỡ bao nhiêu. Nếu không vừa, con cho bố biết để đổi nhé!”…

Những giao tiếp tế nhị thường được anh thông qua tin nhắn. Dần dần, con gái anh coi bố như người bạn tâm giao, mọi chuyện đều chia sẻ với bố.

Bố và con gái sẽ là một tình bạn lớn khiến con gái thấy bình yên và rất hạnh phúc. Con gái sẽ học được sự mạnh mẽ và tinh tế của bố. Vì vậy các ông bố khi nuôi con gái một mình hãy cố gắng vừa làm bố, vừa làm mẹ của con mình.

Theo VietNamNet