Hiển thị các bài đăng có nhãn Cuộc sống teen. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cuộc sống teen. Hiển thị tất cả bài đăng

Choáng với cuộc chơi của 9x

Sau một hồi chạy vòng vèo, Trinh và cô bạn gái giục bọn tôi đi thuê nhà nghỉ. Thấy bọn tôi ngần ngại, Trinh lên tiếng: “Bọn anh cứ thuê đi, không có tiền thì bọn em trả, làm gì mà phải suy nghĩ, bọn em không phải cave đâu...”
 
Từ việc dễ như “mời là lên xe”…

Điếu thuốc cháy đỏ trên môi cô gái chừng 15 - 16 tuổi, làm ra vẻ của kẻ từng trải, cô kéo một hơi thật dài ngửa cổ lên trời nhả khói. Tôi quan sát khá kỹ, cô gái có mái tóc được nhuộm đủ màu sắc cùng cách ăn mặc khá lập dị, một lúc khá lâu, cậu bạn đi cùng tôi buông thõng một câu: “Cậu làm gì trông như người mất hồn thế! Chấp gì bọn ấy".

Không cần gợi ý gì thêm, cậu bạn tôi cứ bô bô kể: “Bọn này toàn con nhà gia giáo cả đấy! Bố mẹ đều là những người có chức có quyền nhưng chẳng hiểu sao sinh ra con cái toàn là đứa thích “hóng” cả. Cứ có xe máy và vài chục nghìn đút túi là “ô-kê” liền. Không phải suy nghĩ gì cho mệt óc, cậu chỉ cần đến gần làm quen và rủ đi chơi…”. Tôi tỏ vẻ nghi ngờ. Cậu bạn bảo: “Cậu không tin, tớ sang rủ đi chơi cho cậu xem nhé”. 
 
Chưa đầy 5 phút, cậu bạn đã dẫn cô bé lúc nãy lại phía bàn tôi đang ngồi. Làm như thể đã thân thiết nhau từ lâu lắm, cậu bạn tôi giới thiệu: “Đây là Thục Trinh, học sinh lớp 11, trường PTTH dân lập. Còn đây là V. bạn anh…”. Sau lời  giới thiệu qua loa và cái bắt tay khá thành thạo của cô gái, cậu bạn tôi kéo ghế mời cô bé ngồi xuống và hỏi xem cô gái cần uống nước gì? Như một phản xạ tự nhiên, cô không chút đắn đo: “Hai anh gọi cho em một ly rượu mạnh”.
 
9x đang tự hủy hoại mình. Ảnh minh họa.

Ngồi thêm một lúc nữa, cậu bạn tôi gọi chủ quán đến thanh toán rồi đứng dậy rủ cô bé đi chơi. Rời khỏi quán, chiếc xe máy kẹp ba lao vút vào bóng đêm. Đi được một đoạn, cậu bạn tôi ra hiệu cấu vào vai tôi ra hiệu đi chầm chậm lại. Rồi cậu ta khẽ hỏi cô gái: “Em xem còn chỗ nào chơi vui vui dẫn bọn anh đi với! Bọn anh hết sạch cả chỗ chơi rồi!”. Cô gái khẽ lấy khuỷu tay huých vào người cậu bạn tôi rồi nói: “Các anh cứ đùa, thiếu gì chỗ chơi mà các anh lại hết? Thôi được, em dẫn các anh đến chỗ mấy đứa bạn em, xem chúng nó còn ở đó không? Rủ chúng nó đi cả thể”.

Chạy thêm một đoạn nữa, chiếc xe lượn ngoằn ngoèo vào trong hẻm. Cô bé ra hiệu bảo dừng xe trước một cửa quán. Bước chân vào, cả chục chiếc bàn bi-a đang chật cứng người chơi, mùi khói thuốc nồng nặc. Thục Trinh sà ngay vào chiếc bàn có hai cô bé đang bắn bi-a một cách khá thiện nghệ. “Sao giờ mới tới hả?”, một cô bé vừa chọc bi-a vừa hỏi “Làm gì có xe, “ông bà già” tao dạo này “cấm cung” ghê lắm! Tao trốn mãi mới được, may quá gặp hai anh này”.

Cô bé nói chuyện với Thục Trinh lúc nãy bỗng vất mạnh chiếc gậy xuống bàn rồi khẽ lên tiếng: “Chết  tao rồi! Mai tao phải mời “phụ huynh” đến trường để họp, nếu không tao bị đuổi học mất. Đêm nay tao không thể “buôn” hết đêm với chúng mày được. Hẹn gặp lại hôm khác nhé!”. Vừa nói cô vừa gật đầu chào chúng tôi rồi chạy ra ngoài lấy xe nổ máy.

Đánh bi-a với hai cô gái mất khoảng hơn một giờ đồng hồ. Lúc này đã gần ba giờ sáng. Hai chúng tôi mệt nhoài, rủ hai cô bé đi ăn đêm. Cậu bạn tôi giành lấy cô bạn của Thục Trinh. Cả hai chiếc xe lao vào màn đêm.

Trời đã gần sáng. Dãy phố dài bán hàng ăn đêm ở đầu Cầu Giấy (Hà Nội) khách ra vào tấp nập. Chọn một quán vắng khách, bốn chúng tôi dừng xe. Ăn uống xong, đang định đứng dậy ra về thì bất chợt một chiếc xe chở một đôi nam nữ đỗ xịch ngay cạnh chỗ chúng tôi ngồi. Thục Trinh quay lại hét toáng lên: “Trời ơi Tâm! Mày đi đâu để “ông bà già” mày đi tìm suốt cả tuần”. Cô bé có tên Tâm ra hiệu cho Trinh nói nhỏ rồi rủ Trinh ra một góc khuất để nói chuyện. Thầm thì một lúc, Tâm lại lên xe rồi đi mất.

Thục Trinh quay lại xin tôi một điếu thuốc, châm lửa, nhả khói, rồi nói: “Con Tâm này vừa bị thằng bồ nó lừa, cắm mất chiếc Dylan để đánh đề hết rồi. Bây giờ, nó không có tiền chuộc xe nữa nên không dám về nhà. Con này trông thế mà ngu thật”. Nói rồi, không một chút bận tâm Trinh giục chúng tôi tiếp tục lên đường.

... đến dễ như “đổi chéo bạn tình”

Qua tìm hiểu, tôi được biết nhà Thục Trinh ở phố Hàng Hành (Hà Nội), bố làm chủ một cửa hàng karaoke ôm, ông lại “máu” gái, quan hệ linh tinh, còn mẹ em mặc cảm với đời, ghét bỏ ông chồng bệnh hoạn nên bỏ em giữa cái nơi có tiếng nhạc và ô uế đi đâu chẳng rõ. Em được ông bố tung tiền cho “tự lo”.

Trong cái xu thế này, các “cậu ấm, cô chiêu” bỏ nhà đi hoang đang phát triển thành phường trò. Nguyên nhân cũng là tại sự giáo dục của cha mẹ, xã hội dửng dưng. Thế là Thục Trinh cũng bị cơn lốc thích tìm cảm giác lạ, học đòi, thể hiện cá tính của thế giới tuổi mới lớn. Em lên mạng rồi yêu, cậu bạn ở Hải Phòng, hai đứa rủ nhau bỏ học, dọn nhà ra ở chung. Thục Trinh kể rằng: "Từ lúc gặp rồi yêu đã học cách của các anh chị sống thử như vợ chồng. Trong những ngày lang thang, thời gian chủ yếu là chúng dành cho chat, tìm bạn bè cùng cảnh, rồi tụ tập nhau để vui thú".

Nghe kể, chúng đều ở cái tuổi 13 - 17, cái tuổi đang được học hành, được vui chơi và gia đình chăm bẫm tương lai. Thế nhưng… trong những cuộc chơi không có giới hạn, bọn trẻ chẳng nghĩ gì đến cái gọi là phẩm chất, đạo đức. Điều này đáng ra người lớn phải chăm sóc, giáo dục con em mình nhưng vì lý do bận bịu công việc, cần kiếm cái tiền, buông lỏng quá thái thế là con họ thấy mình bị bỏ rơi. Chưa biết thế nào là chuẩn mực, cứ thế, khám phá sự cám dỗ. Đặc biệt là các em gái như Thục Trinh là thiệt thòi hơn cả.

Chính em đã hồn nhiên kể: Trong những đêm thâu, chúng phân nhau về nhà lo tiền để quyên góp “sống chung” 7, 8 cặp cô cậu đang mặc áo gắn mác có tên trường THCS hay THPT như thế đều lừa tiền bố mẹ để đánh bạc, chơi thuốc lắc, thậm chí là cả ma tuý.

Sau mỗi cuộc chơi, chúng lại “tập kết” ở một phòng của nhà nghỉ, khách sạn quen thuộc nào đó để thuê chung một phòng ngủ với nhau cho có cảm giác “đàn ông, đàn bà”. Thú vui duy nhất mà chúng thường xuyên dính với nhau là quan hệ tình dục như con nghiện xác thịt bệnh hoạn khi còn quá bé. Khi từng đôi một quấn lấy nhau chán chê, không có việc gì làm, chúng lại nghĩ ra trò đánh bạc đổi “người yêu”.

Sau ván bài kẻ thua phải nhường người yêu cho kẻ thắng. “Quân tử nhất ngôn” nói đổi là đổi. Kẻ thua ngồi nhìn kẻ thắng “âu yếm” cô bạn nhí của mình tuy căm thù mà không làm gì được…

Theo như Thục Trinh, đó là một thú vui mà bạn bè trong bang nhóm của cô rất thích và thường xuyên làm. Người lớn nghe, nhiều lúc còn không dám tưởng tượng, vậy mà…

Rất nhiều đứa trẻ có biểu hiện “quan hệ tình dục” trước hôn nhân ở Hà Nội. Ngày thường ở trên phố, hay cổng trường học nào, không ít cảnh các cô cậu học trò cặp nhau rất âu yếm và tự nhiên đến sững cả người. Cũng không ít các ông bố bà mẹ cấm đoán chúng nhưng rồi, càng cấm chúng càng “dính” với nhau mạnh mẽ hơn và để lại hậu quả khó lường hết.

Lời kết

Sau một hồi chạy vòng vèo, Trinh và cô bạn gái giục bọn tôi đi thuê nhà nghỉ. Thấy bọn tôi ngần ngại, Trinh lên tiếng: “Bọn anh cứ thuê đi, không có tiền thì bọn em trả, làm gì mà phải suy nghĩ… Bọn em không phải “cave” đâu!”. Tôi không nói gì, cậu bạn tôi lên tiếng: “Không phải bọn anh suy nghĩ về tiền nong mà ngày mai bọn anh có việc phải đi sớm”. Sau một hồi giải thích bịa ra lý do để cáo từ. Trinh và cô bạn bảo chúng tôi dừng xe để đổi lái.

Tôi và cậu bạn lại ngồi trên chiếc xe để ra về bỗng Thục Trinh cúi sát vào gần người tôi rồi bất chợt hôn tôi một cái khá kêu rồi nói: "Tối mai, nếu tìm em cứ ra quán cũ, em cũng phải về để mai còn đi học”. Tôi ngẩn người chẳng biết vui hay buồn nữa. Tôi lẩn thẩn nghĩ, trong các cuộc chơi này, nếu Trinh và cô bạn gặp phải những người mắc AIDS thì sao? Các ông bố, bà mẹ sẽ nghĩ gì khi những đứa con của mình như thế?
 
Theo Sức khỏe và Tiêu dùng

'Nữ sinh mặc váy ngắn khiêu khích lắm'

Một nam sinh trung học ở Hà Nội thú nhận, không tài nào nghe nổi thầy giảng bài khi mà bạn nữ ngồi bên cạnh mặc váy trên đầu gối khá cao.

Nữ sinh mặc váy ngắn,

Ảnh VnExpress

Dự thảo quy định váy đồng phục phải dài trùm gối của Bộ GD-ĐT vừa được công bố, lập tức nhiều giáo viên và học sinh, sinh viên lên tiếng ủng hộ. Thế nhưng, cũng không ít bạn lắc đầu “không chịu”.

Váy ngắn - “khiêu khích” và bất tiện

Vừa đề cập đến quy định cấm đồng phục váy ngắn trên gối, Hoàng Thị Thu, sinh viên ĐH Ngoại ngữ (ĐH Quốc gia Hà Nội) hồ hởi trả lời ngay: “Cấm mặc váy ngắn là quá đúng. Mặc váy ngắn rất đẹp nhưng cũng dễ sinh chuyện, nhất là lớp có nhiều bạn nam. Lớp học không phải là sàn trình diễn, nên yếu tố tiện lợi, lịch sự phải đặt lên hàng đầu”.

Bí thư Liên chi khoa tiếng Nga - ĐH Ngoại ngữ (ĐH Quốc gia), Nguyễn Hồng Hạnh cũng cho rằng các bạn nữ mặc váy ngắn sẽ rất “khiêu khích” các bạn trai và như thế sẽ ảnh hưởng đến việc học ở lớp của các bạn. “Khi các bạn trai chỉ “chăm chăm” vào các bạn nữ thì làm sao tiếp thu được bài học, ngoài ra từ sự kích thích đó sẽ khó lường những việc không hay có thể xảy ra. Đẹp chưa thấy đâu, chỉ thấy bất tiện toàn tập”.

Hạnh cho biết, có một lớp trong khoa may đồng phục váy nhưng sau đó đã không thể sử dụng như đồng phục hàng ngày vì... siêu ngắn, mặc đến giảng đường trở thành lố bịch. Cuối cùng, bộ đồng phục ấy các bạn chỉ dùng để mặc vào càng ngày lễ hội hay dùng để chụp ảnh.

Thầy cô giáo và phụ huynh chính là những người đồng tình nhiều nhất với quy định này của Bộ. Cô Thu, giảng viên trường ĐH FPT cho rằng việc cấm nữ sinh mặc váy ngắn rất đúng đắn vì các em ở tuổi lớn, tò mò và rất thích tìm hiểu về giới tính nên váy ngắn rất bất tiện. Cô Thu nói: “Hơn nữa, các bạn nữ bây giờ cũng rất nghịch ngợm, hiếu động nên chỉ cần “sẩy” chút là lắm chuyện ngay”.

Cô Xuân, một phụ huynh có con học trường THPT Nhân Chính (Hà Nội) chia sẻ rằng, không có gì phản cảm hơn khi các nữ sinh mặc váy mà lại rượt đuổi, đùa nghịch, thậm chí trèo bàn trèo ghế hay đến việc lên xuống xe đạp của các em cũng đã nhiều khó khăn. “Tôi nghĩ các em học sinh mặc quần âu, áo sơ mi đi học vẫn là đẹp và tiện lợi và an toàn nhất nhất”.

Con trai khó học nhưng... vẫn thích

Có thể nói, người bị ảnh hưởng trực tiếp từ những “bất tiện” khi nữ sinh mặc váy ngắn chính là các bạn trai cùng lớp. Nhiều bạn nam công nhận các bạn nữ mặc váy ngắn làm họ không tiếp thu được bài giảng, đôi khi mất tự nhiên nhưng... lại không phản đối vì “con gái mặc váy ngắn rất đẹp, nhìn thích”.

Th, một nam sinh lớp 11, trường Lý Thái Tổ (Hà Nội) thú nhận không tài nào nghe thầy giảng khi bạn nữ mặc váy ngắn ngồi bên cạnh. Cậu học sinh này bộc bạch: “Những lúc đó em rất lúng túng vì chiếc váy trên đầu gối khá cao. Không cố ý nhưng quay đi quay lại em vẫn không tài nào rời mắt khỏi bạn bạn nữ đó”.

Muốn tiếp thu bài giảng, Th chỉ còn cách tìm chỗ gần các bạn nam. Nhưng khi được hỏi có phản đối các bạn nữ mặc váy ngắn không Th lại cười: “Có lẽ con trai chúng em không ai phản đối đâu, biết là bất tiện tí nhưng vẫn thích”.

Quang, ĐH Kinh tế Quốc dân chia sẻ, không ít phen nhiều bạn trong lớp “đỏ mặt” vì các bạn nữ mặc váy ngắn. “Ngồi, đi, đứng các bạn ấy đều có thể vô tình “lộ hàng”, mặc váy ngắn nên lúc nào các bạn ấy cũng được các bạn nam “săm soi”, nói chung là cả hai bên đều mất tự nhiên”. Vậy nhưng, Quang vẫn chỉ ở mức: “Cấm hay không cấm cũng được”.

“Mặc váy dài thà mặc quần”

Nhiều người đồng tình nhưng rất đông các bạn nữ, nhất là các bạn 9X kịch liệt “phản pháo” quy định cấm mặc váy ngắn. Họ cho rằng mặc váy dài quá gối sẽ trông rất “ngố”, già và rất mất thẩm mỹ

Trang, ĐH KHXH&NV Hà Nội lên tiếng: “Chúng em chỉ có đồng phục lớp nhưng nếu mặc váy dài ngang gối thì kỳ cục lắm. Trông các bạn nữ sẽ già, lùn và luộm thuộm lắm. Em nghĩ mặc thế nào đẹp và thoải mái là được, không nên cứng nhắc như thế”.

Nghe quy định cấm váy ngắn của bộ, Linh, học sinh trường Lý Thái Tổ cũng lên tiếng phản đối: “Chúng em trẻ trung thế này khoác lên chiếc váy trùm gối thì nhìn thế nào được. Vô lý quá đi, dù sao cũng phải đảm bảo tính thấm mỹ đã. Mà sao cứ nói váy ngắn là bất tiện”. Linh cho hay, đồng phục váy ngắn lâu nay Linh và các bạn mặc ở trường “chẳng có gì phải phàn nàn”.

Rất đồng tình với quy định mới của Bộ nhưng nhiều người e ngại quy định sẽ rất khó thực hiện vì nhiều em nữ sẽ “chỉnh sửa váy dài” như một nữ sinh khẳng định: “Mặc váy dài thà chúng em mặc quần, còn không chúng em cũng sẽ “cách tân” váy dài dần thành váy ngắn”.

Theo Dân Trí

Teen đụng 'dê' xe bus mùa nóng

Với các teen nữ, mùa nóng nực thế này mà phải chen chúc trên xe bus là một “cực hình” vì thường xuyên bị “đụng chạm”. Biết thế nhưng vẫn phải đi...

Teen đụng

Xe bus quá đông tạo điều kiện cho những "chú dê" hoạt động

Lên xe đụng “dê”

Xe bus đông đúc thì mùa nào cũng khổ nhưng với trang phục mùa hè của nữ sinh dường như càng kích thích hoạt động của những “ông 35”. Ăn mặc mát mẻ để thích nghi với thời tiết nắng nóng nhưng "sức đề kháng” của các bạn nữ lại bị hạn chế đi rất nhiều.

Mỗi lần ra bến xe bus là Hà, học sinh trường THPT Quang trung lại “ớn lạnh” cả người. Nhỡ xe, không có chỗ ngồi, lên xuống khó khăn... Hà không ngại mà chỉ sợ đụng phải những tên bệnh hoạn có mặt trên xe. Cả năm đã phải chịu đựng cảnh tượng này, những ngày hè nóng nực lại càng dễ bị quấy rối hơn, thậm chí có ngày còn bị... vài ba lần.

Cô bạn gần như phát khóc kể lại việc mình bị quấy rối trên tuyến 27 cách đây ba hôm. “Xe quá đông nên chen mãi em cũng tìm được một chỗ đứng gần cuối xe. Thế nhưng, vừa rời bến một đoạn, đã có một bàn tay vô hình thò vào lưng. Em sợ không dám lên tiếng, phải loay hoay một lúc mới nhích lên phía trước để thoát khỏi bàn tay bẩn thỉu đó”.

“Mùa đông còn đỡ vì mình khoác nhiều áo, lại dày nên dù sao cũng an toàn hơn. Còn mùa hè thế này, chúng em như một "miếng mồi" của những tên bệnh hoạn vậy”, Hà nói.

Chỉ cần bỏ ra vài nghìn đồng là những tên “dê xồm” có được hành trình cùng các bạn nữ và giờ trò thô thiển của mình. Đặc biệt, trên những tuyến xe lưu lượng người đi lại đông, chúng càng thỏa sức “tung hoành”.

Xác định tư tưởng là đi xe buýt rất khó tránh khỏi những hành động “va chạm” cố ý của những người khác giới nhưng không ít lần Vân, ĐH Hà Nội vẫn rơi vào cảnh chỉ biết cắn răng mà khóc.

Hôm đó, đi tuyết 22, Vân lọt thỏm vào giữa nhóm con trai nhưng không tài nào tìm được chỗ để di chuyển. Đằng sau, một kẻ nào đó ngang nhiên "khua tay" trên... đùi cô bạn. Xe ồn, to tiếng thì Vân không dám mà người thì bị chèn đến mức không thể nhúc nhích nổi. Thế là cô bạn chỉ còn biết đứng chảy nước mắt: “Từ hôm đến giờ em vẫn hoảng, chờ qua giờ cao điểm, xe vắng mới dám lên chấp nhận chậm giờ học, về nhà muộn”.

Chẳng những các bạn nữ, cũng có trường hợp cánh con trai cũng gặp nạn. Nghị, ĐH Xây dự kể, có lần đi trên tuyến xe 26, Nghị bị gã thanh niên đứng phía trước nhưng vòng tay ra phía sau đặt lên “chỗ ấy” của cậu. Nghị lúng túng, tìm cách chuyển chỗ thì tên kia cười: “Không thích anh à, cậu bé”.

Nóng cũng "đóng thùng"

Rất nhiều bạn gặp phải tình huống bị kẻ xấu quấy rối trên xe bus nhưng số đông các bạn đều không dám lên tiếng bảo vệ mình vì thấy xấu hổ: “Em cũng nghe nhiều người nói bị thế, chỉ cần lên tiếng mấy tên kia sợ ngay nhưng lúc đó không hiểu sao em không tài nào mở miệng nổi”, Hà nói. Thế nên các bạn gái nghĩ ra đủ mọi cách để ứng phó.

Mùa hè nóng nực thế này nhưng nhiều bạn đành “nói không” với áo phông mà thay vào đó tìm cách “đóng thùng” như là một biện pháp bảo vệ mình. Vì chỉ cần họ ăn mặc mát mẻ một chút họ rất dễ trở thành “miếng mồi” cho những kẻ bệnh hoạn.

Tuyết, ĐH Thương mại vẫn “đầu tư” sắm liền bốn chiếc áo sơ mi để mặc đến trường. “Những ngày này mặc áo vải, lại đóng thùng người khác nhìn vào còn thấy nóng huống chi là mình. Nhưng như thế cũng bớt cơ hội cho những kẻ xấu xa hành động”.

Nhiều bạn gái khác lại chọn cách khoác áo chống nắng... để đi xe bus. “Nhiều hôm nóng lắm, em muốn cởi chiếc áo chống nắng ra để “hóng” tý hơi mát từ điều hòa trên xe nhưng không dám. Che được được đến đâu an toàn đến đó”, Lan, ĐH Sư phạm cho hay.

“Chúng em thường đi theo nhóm vài ba người, lên xe buýt cố buôn chuyện thật rôm rả. Biết thế là vô duyên nhưng thấy mình to mồm, bọn kia ít dám “ngọ nguậy” hơn", Lan nói thêm.

Liên, ĐH Sư phạm cho biết cô bạn cùng phòng của mình còn ốm liệt giường mấy hôm liền vì bị lạm dụng, thế nên bây giờ dù chỗ trọ cách trường gần 10 cây số cả hai vẫn quyết định chuyển sang xe đạp: “Trời nắng thế này đạp xe mệt lắm nhưng còn hơn là lên xe bus”.

Sau khi cô con gái học lớp 11 bị quấy rối trên xe buýt ở mức độ nghiêm trọng đến mức bị hoảng loạn, cô Thảo nhà ở nhà ở Kim Mã Thượng (Ba Đình) quyết định mua xe máy để con đến trường dù biết là phạm luật. “Hết cách rồi, đi xe đạp thì xa, chẳng lẽ cứ để còn mình phải sống chung với cảnh bị quấy rối như thế”, cô Thảo bức xúc.

“Tôi nghĩ, trên xe buýt cần ghi thêm quy định cấm các hành vi sàm sỡ, quấy rối người khác trên xe để các em yên tâm phần nào khi chọn đó là phương tiện để đi lại”, cô Thảo nói.

zing

'Săn 9x' - trò chơi mới của các chàng họ 'Sở'

Tự đánh bóng bản thân bằng hàng hiệu, xài nước hoa Pháp, vi vu xe ga hạng sang, dùng iPhone, nói những lời bóng bẩy… Với vài chiêu đó, các anh chàng “họ Sở” dễ dàng câu được những cô nàng 9X ưa hình thức.

Không giống như “săn trứng vàng”, săn các nàng 9X đang trở thành mốt mới hấp dẫn và thu hút nhiều “game thủ” nam tham gia tranh tài.

"Săn 9x" - trò chơi mới của các chàng họ "Sở"
Ảnh minh họa

Mồi câu chẳng phải đào bới, tìm kiếm đâu xa, chỉ cần gia đình có điều kiện, các chàng tự trang bị cho mình ngoại hình ưa nhìn với những món đồ hàng hiệu, vi vu trên phố cùng tuấn mã Vespa, SH, hay PS gì đó là đã ghi điểm trong mắt các nàng.

Ảnh hưởng trào lưu phim thần tượng xứ Hàn với mô - tuýp quen thuộc “Lọ lem thời hiện đại”, với những phút giây lãng mạn và khung cảnh đẹp như mơ, nhiều cô nàng đã thầm “ước gì mình cũng có một anh chàng đẹp trai, nhà giàu đeo đuổi… ”. Hay nhiều khi đơn giản chỉ là thấy tức tức và ghen tị khi bạn mình lúc nào cũng có một anh chàng bảnh bao với phong cách xứ Hàn tay trong tay trên phố, các cô gái mới lớn thấy “mình cũng phải có cho bằng bạn bằng bè”. Tâm lý ấy đã cho những anh chành ưa chinh phục, thích mạo hiểm và khoái của lạ cơ hội được xuất chiêu.

Đức Anh, một “game thủ” (quận Hà Đông, Hà Nội) nói: “Tán mấy em 9x bây giờ phải biết quan tâm, chăm sóc, chơi đẹp, chi đẹp, dùng hàng xịn, đưa đi đón về cũng bằng xe xịn… thỉnh thoảng tặng em mấy đồ “teen teen” kiểu như thú bông, hoa, em thích gì mình chiều luôn cái ấy… thì đổ rầm là cái chắc”.

Tình sử của anh chàng này cũng khá sốc. 23 tuổi Đức Anh đã có trong tay bộ sưu tập gần chục em 9x. Sau mỗi lần thả mồi câu, Đức Anh đều có được những gì mình mong muốn và khi mục đích đã đạt được thì việc nói chia tay với đối tượng là điều hiển nhiên.

Minh Tú, một nữ sinh trường THPT YH, Hà Nội tâm sự: “Gặp anh ấy trong một buổi cắm trại của trường, em đã thực sự “say nắng”. Anh ấy không đẹp trai nhưng rất đàn ông, trông ra dáng con nhà có học, lại ga lăng và nói chuyện rất nhộn. Anh ấy tỏ ra quan tâm tới em, lúc nào anh ấy cũng chiều chuộng em, em cần gì là anh ấy đáp ứng ngay. Em đã nghĩ anh ấy là một nửa thực sự của mình, để chứng tỏ tình yêu với anh ấy em đã trao cái quý giá và thiêng liêng nhất… Nhưng sau lần ấy vài tháng, anh cư xử với em khác hẳn, rất lạnh nhạt và nói chia tay với lí do anh ấy không thể đem lại hạnh phúc cho em, rằng anh ấy yêu em và không muốn em chịu khổ… Nhưng sau này em hiểu ra rằng em chỉ là một trong số hàng tá người yêu của anh ấy”.

Ly Ly, học sinh lớp 10 trường THPT LQĐ, Hà Đông chia sẻ: “Trước giờ em luôn là người rất lí trí, nhưng từ khi gặp anh ấy em đã thực sự thay đổi, em luôn cư xử theo cảm xúc. Sau 3 tháng quen nhau, anh ấy đòi hỏi chuyện ấy. Em đã từ chối nhiều lần và anh ấy giận em, cho rằng em không thực sự yêu anh ấy… Rồi chuyện đó xảy ra, anh ấy hứa sẽ chịu trách nhiệm. Nhưng rồi anh ta lặn mất tăm hơi, đến số điện thoại cũng thay luôn. Sau đó một thời gian em bắt gặp anh ta đang chở một cô gái khác, và em hiểu rằng cô ấy cũng sẽ như em thôi”.

Những tâm sự rất thật của các nàng 9x đáng để các bạn trẻ lưu tâm. Đằng sau vẻ hào nhoáng, bóng bẩy, đẹp mã thường thấy có thể là nơi trú ngụ của không ít kẻ có máu Sở Khanh. Để đạt được mục đích đen tối, các “anh Sở” bất chấp việc để lại vết thương khó lành cho những trái tim non nớt. Đánh đổi cả cuộc đời là cái giá quá đắt cho những cô nàng nhẹ dạ. Nói “không” trước muôn vàn cám dỗ là điều mà các bạn nữ nên rỉ tai nhau để bảo vệ người thân và bảo vệ chính mình.

Theo Dân Trí